Bugatti của người Ý: một đế chế hồi sinh và suy tàn (phần I)

Dù chỉ tồn tại trong chưa đầy 1 thập kỷ, nhưng hãng xe siêu xe Bugatti trong thời kỳ được sở hữu bởi người Ý đã để lại nhiều dấu ấn khó phai.

Phần I: Con đường từ Pháp tới Ý

Được thành lập vào năm 1909 bởi nhà thiết kế người Pháp gốc Ý Ettore Bugatti, Automobiles Ettore Bugatti được coi là một trong những hãng xe danh giá nhất Thế giới vào đầu Thế kỷ XX. Trong 30 năm kể từ khi thành lập, Bugatti đã không chỉ tạo ra những mẫu xe nhanh nhất, mà còn đẹp và hấp dẫn nhất Thế giới. Cho tới tận ngày này, các dòng Bugatti cổ như Type 41 Royale hay 57SC Atlantic vẫn luôn được xếp vào hàng ngũ những chiếc xe đẹp nhất mọi thời đại, và luôn có giá nhiều chục triệu USD trong các cuộc đấu giá.

Bugatti của người Ý: một đế chế hồi sinh và suy tàn (phần I) ảnh 1 Ngài Ettore Bugatti. 

Vào năm 1947, Ettore Bugatti qua đời, và công ty của ông đã ngừng sản xuất xe hơi từ năm 1952 để chuyển sang ngành hàng không. Bugatti cũng đã từng quay lại làm ô tô với quy mô nhỏ, để rồi bị Hispano-Suiza mua lại vào năm 1963 và sau đó là Snecma vào năm 1968. Là một nhà cung cấp trang bị cho ngành hàng không được chính phủ Pháp bảo trợ, Snecma sau đó đã sát nhập 2 công ty thành Messier-Bugatti vào năm 1977. Kể từ đó cho tới năm 1987, những mẫu xe Bugatti mới chỉ là các model cũ được tái sản xuất.

Bugatti của người Ý: một đế chế hồi sinh và suy tàn (phần I) ảnh 2
Những người đề xuất ý tưởng hồi sinh Bugatti: 1) Ferruccio Lamborghini, 2) Paolo Stanzani, 3) Nuccio Bertone, 4) Romano Artioli, 5) Jean-Marc Borel

Ý tưởng hồi sinh Bugatti đã được hình thành vào mùa hè năm 1986, khi một nhóm các nhân viên và cựu nhân viên của Lamborghini hội tụ, để bàn luận về việc tạo ra một chiếc xe đặc biệt - không có bất kỳ sự thỏa hiệp hay giới hạn nào được đặt ra. Những con người này là Ferruccio Lamborghini - nhà sáng lập Lamborghini, người đã bán toàn bộ cổ phần ở công ty do chính ông thành lập vào năm 1974 và muốn quay lại thị trường xe hơi vào năm 1985; Paolo Stanzani - "Cha đẻ" của chiếc Countach và nhà thiết kế nổi tiếng. Nuccio Bertone.

Bugatti của người Ý: một đế chế hồi sinh và suy tàn (phần I) ảnh 3
 Từ trái sang: Romano Artioli (đứng sau máy bay), Jean-Marc Borel, Ferruccio Lamborghini, Paolo Stanzani (cravat màu xám), Marcello Gandini (ngoài cùng bên phải).

Như vậy, nền tảng cho sự hồi sinh của Bugatti đã khá chắc chắn khi những con người đứng đằng sau có sẵn ý tưởng, các mối quan hệ, trình độ thiết kế và kỹ thuật. Tuy nhiên họ lại thiếu đi yếu tố quan trọng nhất: một nhà đầu tư đủ tiềm lực và độ "máu" để theo đuổi dự án. May mắn đã mỉm cười khi Ferruccio và Paolo gặp một cựu nhân viên Lamborghini khác vào năm 1986. Người này đã giới thiệu họ với Romano Artioli - một nhà đầu tư giàu có người Italia với tham vọng tạo ra một chiếc xe đặc biệt.

Bugatti của người Ý: một đế chế hồi sinh và suy tàn (phần I) ảnh 4
 Trụ sở chính của Bugatti. Ảnh chụp năm 1992.

Bản thân ông Artioli cũng là một nhà sưu tập xe nổi tiếng, và thu về nhiều triệu USD từ việc xuất khẩu những chiếc Ferrari tới Đức và nhập xe Suzuki vào Ý. Ngoài ra, giáo sư người Phap Jean-Marc Borel đã được chiêu mộ bởi sự hiểu biết về việc phát triển thương hiệu, lịch sử ngành công nghiệp xe hơi và các mối quan hệ chính trị. Chính Borel đã tương thuyết với chính phủ Pháp để kéo về quyền sử dụng thương hiệu Bugatti - điều mà họ vẫn do dự do lo sợ nó sẽ bị phá hỏng.

Bugatti của người Ý: một đế chế hồi sinh và suy tàn (phần I) ảnh 5

Vào năm 1987, Snecma chính thức bán quyền sử dụng thương hiệu cùng với các tài sản sáng tạo của Bugatti cho nhóm các doanh nhân người Ý. Artioli và Borel đã công bố quyết định này với cả đội, nhưng dự án hồi sinh Bugatti đã vượt quá cả sự mong muốn của mỗi thành viên. Ferruccio Lamborghini quyết định tiếp tục bước tới nhưng không tham gia quá sâu vào dự án, trong khi Nuccio Bertone chỉ muốn đảm nhận việc thiết kế. Paolo Stanzani không hào hứng với những ý tưởng hoành tráng của Artioli, nhưng ông vẫn ở lại để giúp phục dựng lại Bugatti.

Bugatti của người Ý: một đế chế hồi sinh và suy tàn (phần I) ảnh 6

Một công ty có tên gọi Bugatti International đã được thành lập ở Luxemburg với vai trò là hãng mẹ và vào tháng 10/1987, Bugatti Automobili, S.p.A của người Ý đã chính thức ra đời, với số vốn khởi điểm 2,5 triệu Euro. Sau này, ông Loris Bicocchi - Lái thử chính của Bugatti đã chia sẻ: "Những mục tiêu đặt ra rất tham vọng, nhưng chúng tôi có một đội ngũ lớn và tuyệt vời với những con người từ Ferrari, Maserati và Lamborghini".

Bugatti của người Ý: một đế chế hồi sinh và suy tàn (phần I) ảnh 7
Toàn cảnh khu tổ hợp của Bugatti.

Những người đứng sau sự hồi sinh của Bugatti vào thập niên 90 có ước mơ tạo ra một chiếc siêu xe cực kỳ hiện đại, sử dụng những vật liệu đỉnh cao và giải pháp kỹ thuật ưu việt nhất có thể. Để làm được điều này, Bugatti cần một trụ sở chính gần với những nhà thiết kế, kỹ sư và nhà cung cấp linh kiện tốt nhất có thể. Những điều này không thể dễ dàng đạt được ở Molsheim, Pháp - nơi khởi đầu của Bugatti, nhưng lại dễ tìm kiếm hơn tại Modena, Ý - nơi được coi là "thánh địa siêu xe".

Bugatti của người Ý: một đế chế hồi sinh và suy tàn (phần I) ảnh 8
 Nhà máy Bugatti vào năm 1993.

Paolo Stanzani đã ấn định địa điểm đặt "đại bản doanh" mới của Bugatti ở thành phố Campogalliano. Dù có diện tích nhỏ, nhưng nơi đây lại là ngôi nhà của những tên tuổi như DeTomaso, Ferrari, Lamborghini, và Maserati. Romano Artioli đã thuê kiến trúc sư Giampaolo Benedini - người em họ của ông để thiết kế nên nhà máy Bugatti mới rộng tới 13.000m2. Công trình của Benedini cực kỳ ấn tượng với 3 khu tổ hợp chính, được bao quanh bởi một đường chạy thử nhỏ.

Bugatti của người Ý: một đế chế hồi sinh và suy tàn (phần I) ảnh 9

Hai tòa nhà 3 tầng với 2 mặt là kính đóng vai trò là "tổng hành dinh" - nơi các lãnh đạo, kỹ sư và nhà thiết kế đặt biệt. Nằm ở chính giữa là 2 tòa nhà không cửa sổ để phát triển và thử nghiệm hệ động lực của xe. Cuối cùng là 2 nhà máy với vòm mái hình zig-zag. Việc xây dựng nhà máy Bugatti Automobili cũng gần như diễn ra cùng lúc với giai đoạn phát triển mẫu siêu xe Bugatti đầu tiên dưới quyền sở hữu của người Ý - bắt đầu vào năm 1988 và kết thúc vào tháng 9/1990.

Bugatti của người Ý: một đế chế hồi sinh và suy tàn (phần I) ảnh 10

Benedini chỉ được đưa chỉ dẫn thiết kế một công trình xứng đáng trở thành "Bugatti của các nhà máy" - không chỉ đẹp mắt mà còn hữu dụng và bao hàm những công nghệ hiện đại nhất. Người kiến trúc sư này đã tạo ra một khu tổ hợp lớn với vẻ ngoài hiện đại, trừu tượng và đóng vai trò phô diễn tiềm lực của Bugatti như chính những chiếc xe của họ.

Bugatti của người Ý: một đế chế hồi sinh và suy tàn (phần I) ảnh 11

Nội thất ở tòa nhà chính của Bugatti trông giống như những công trình tối mật của các tổ chức trong các bộ phim Hollywood thập niên 90. Các cửa tự động, những văn phòng với tường bằng kính và hệ thống khóa bằng thẻ từ nằm ở mọi nơi. Ngay cả các ngăn chứa đồ cũng được tích hợp một cách thông minh và kín đáo vào những bức tường. Tầng 1 của tòa nhà, ở khu vực hình tròn là một phòng hội thảo lớn được sử dụng cho các sự kiện đặc biệt, những bữa tiệc và lễ trao xe trong khách hàng. Khi nhìn từ trên cao, tòa nhà này có hình dáng giống bánh xe của chiếc Bugatti Type 59.

Bugatti của người Ý: một đế chế hồi sinh và suy tàn (phần I) ảnh 12

Đặc điểm độc đáo nhất của nhà máy Bugatti mới mở tại Ý cũng là mối liên kết với sự khởi nguồn của hãng xe Pháp. Nằm trong một góc, ở chân cầu thang dẫn lên tầng 2 của tòa nhà với phòng hội thảo là cánh cửa gỗ được lấy từ nhà máy Bugatti đầu tiên tại Molsheim, Pháp. Trên cánh cửa này là dòng chữ: "Molsheim 1909 – 1990 Campogalliano" mang ý nghĩa kỷ niệm việc hoàn thành nhà máy.

Bugatti của người Ý: một đế chế hồi sinh và suy tàn (phần I) ảnh 13

Sau gần 3 năm xây dựng, nhà máy Bugatti tại Ý đã được mở cửa vào ngày 15/9/1990 - trùng với sinh nhật lần thứ 109 của Ettore Bugatti. Trong buổi lễ ra mắt, 77 chiếc Bugatti cổ đã đi từ Molsheim tới Campogalliano. Theo ông Jean-Marc Borel xác nhận, nhà máy này đã được xây dựng với sự tự do hoàn toàn về chi phí. Sau này, ông đã hé lộ rằng Artioli đã bỏ ra tới 1 tỷ Francs (khoảng gần 200 triệu USD vào thời điểm đó - hay 377,5 triệu USD tính theo tỷ giá ngày nay).

Nguyễn Huy
(Theo Nghe nhìn Việt Nam)
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
Nhập mã bảo mật (*)     Refresh
Tin khác